Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương
Washington D.C. - ngày 4 tháng 4 năm 1949
Các Bên tham gia Hiệp ước này tái khẳng định niềm tin vào các mục đích và nguyên tắc của Hiến chương Liên Hợp Quốc và mong muốn sống hòa bình với tất cả các dân tộc và tất cả các chính phủ.
Họ quyết tâm bảo vệ tự do, di sản chung và nền văn minh của dân tộc mình, được xây dựng trên các nguyên tắc dân chủ, tự do cá nhân và pháp quyền. Họ tìm cách thúc đẩy sự ổn định và thịnh vượng trong khu vực Bắc Đại Tây Dương.
Họ quyết tâm hợp nhất các nỗ lực để phòng thủ tập thể và
duy trì hòa bình và an ninh. Do đó, họ đồng ý với Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương
này:
Điều 1
- Các Bên cam kết, như đã nêu trong Hiến chương Liên Hợp Quốc, giải quyết mọi tranh chấp quốc tế mà họ có thể tham gia bằng các biện pháp hòa bình sao cho hòa bình, an ninh và công lý quốc tế không bị đe dọa, và kiềm chế trong quan hệ quốc tế của họ khỏi việc đe dọa hoặc sử dụng vũ lực theo bất kỳ cách nào không phù hợp với các mục đích của Liên Hợp Quốc.
Điều 2
- Các Bên sẽ đóng góp vào sự phát triển hơn nữa của quan hệ quốc tế hòa bình và hữu nghị bằng cách tăng cường các thể chế tự do của mình, bằng cách thúc đẩy sự hiểu biết tốt hơn về các nguyên tắc làm nền tảng cho các thể chế này, và bằng cách thúc đẩy các điều kiện ổn định và thịnh vượng. Họ sẽ tìm cách loại bỏ xung đột trong các chính sách kinh tế quốc tế của mình và sẽ khuyến khích hợp tác kinh tế giữa bất kỳ hoặc tất cả các bên.
Điều 3
- Để đạt được các mục tiêu của Hiệp ước này một cách hiệu quả hơn, các Bên, riêng lẻ và cùng nhau, bằng các biện pháp tự lực và tương trợ liên tục và hiệu quả, sẽ duy trì và phát triển năng lực cá nhân và tập thể của mình để chống lại các cuộc tấn công vũ trang.
Điều 4
- Các Bên sẽ tham vấn lẫn nhau bất cứ khi nào, theo ý kiến của bất kỳ Bên nào, toàn vẹn lãnh thổ, độc lập chính trị hoặc an ninh của bất kỳ Bên nào bị đe dọa.
Điều 5
- Các Bên nhất trí rằng một cuộc tấn công vũ trang nhằm vào một hoặc nhiều Bên trong số họ ở Châu Âu hoặc Bắc Mỹ sẽ được coi là một cuộc tấn công nhằm vào tất cả các Bên và do đó, họ nhất trí rằng, nếu một cuộc tấn công vũ trang như vậy xảy ra, mỗi Bên, trong việc thực hiện quyền tự vệ cá nhân hoặc tập thể được công nhận bởi Điều 51 của Hiến chương Liên hợp quốc, sẽ hỗ trợ Bên hoặc các Bên bị tấn công bằng cách ngay lập tức, riêng lẻ và phối hợp với các Bên khác, thực hiện các hành động mà họ cho là cần thiết, bao gồm cả việc sử dụng vũ lực, để khôi phục và duy trì an ninh của khu vực Bắc Đại Tây Dương.
- Bất kỳ cuộc tấn công vũ trang nào như vậy và tất cả các biện pháp được thực hiện do hậu quả của nó sẽ được báo cáo ngay lập tức cho Hội đồng Bảo an. Các biện pháp đó sẽ chấm dứt khi Hội đồng Bảo an đã thực hiện các biện pháp cần thiết để khôi phục và duy trì hòa bình và an ninh quốc tế.
Điều 6 1
Vì mục đích của Điều 5, một cuộc tấn công vũ trang vào một
hoặc nhiều Bên được coi là bao gồm một cuộc tấn công vũ trang:
- vào lãnh thổ của bất kỳ Bên nào ở Châu Âu hoặc Bắc Mỹ, vào các tỉnh Algeria của Pháp 2, vào lãnh thổ Thổ Nhĩ Kỳ hoặc vào các đảo thuộc quyền tài phán của bất kỳ Bên nào trong khu vực Bắc Đại Tây Dương phía bắc chí tuyến Bắc;
- vào lực lượng, tàu thuyền hoặc máy bay của bất kỳ Bên nào, khi đang ở trong hoặc trên các lãnh thổ này hoặc bất kỳ khu vực nào khác ở Châu Âu mà lực lượng chiếm đóng của bất kỳ Bên nào đóng quân vào ngày Hiệp ước có hiệu lực hoặc Biển Địa Trung Hải hoặc khu vực Bắc Đại Tây Dương phía bắc chí tuyến Bắc.
Điều 7
- Hiệp ước này không ảnh hưởng, và không được hiểu là ảnh hưởng dưới bất kỳ hình thức nào đến các quyền và nghĩa vụ theo Hiến chương của các Bên là thành viên của Liên Hợp Quốc, hoặc trách nhiệm chính của Hội đồng Bảo an trong việc duy trì hòa bình và an ninh quốc tế.
Điều 8
- Mỗi Bên tuyên bố rằng không có bất kỳ cam kết quốc tế nào hiện đang có hiệu lực giữa Bên đó và bất kỳ Bên nào khác hoặc bất kỳ quốc gia thứ ba nào mâu thuẫn với các điều khoản của Hiệp ước này, và cam kết không tham gia vào bất kỳ cam kết quốc tế nào mâu thuẫn với Hiệp ước này.
Điều 9
- Các Bên thành lập một Hội đồng, trong đó mỗi Bên sẽ có đại diện, để xem xét các vấn đề liên quan đến việc thực hiện Hiệp ước này. Hội đồng sẽ được tổ chức sao cho có thể họp ngay lập tức bất cứ lúc nào. Hội đồng sẽ thành lập các cơ quan phụ trợ cần thiết; đặc biệt, Hội đồng sẽ thành lập ngay lập tức một ủy ban quốc phòng để đề xuất các biện pháp thực hiện Điều 3 và Điều 5.
Điều 10
- Các Bên có thể, bằng thỏa thuận nhất trí, mời bất kỳ quốc gia châu Âu nào khác có khả năng thúc đẩy các nguyên tắc của Hiệp ước này và đóng góp vào an ninh của khu vực Bắc Đại Tây Dương gia nhập Hiệp ước này. Bất kỳ quốc gia nào được mời như vậy có thể trở thành một Bên của Hiệp ước bằng cách nộp văn kiện gia nhập của mình cho Chính phủ Liên Hợp Quốc.
Điều 11
- Hiệp ước này sẽ được các Bên phê chuẩn và các điều khoản
của nó sẽ được thực hiện theo quy trình hiến pháp tương ứng của mỗi bên. Các
văn kiện phê chuẩn sẽ được gửi càng sớm càng tốt cho Chính phủ Hoa Kỳ, và Chính
phủ Hoa Kỳ sẽ thông báo cho tất cả các bên ký kết khác về mỗi lần gửi. Hiệp ước
sẽ có hiệu lực giữa các quốc gia đã phê chuẩn ngay sau khi văn kiện phê chuẩn của
đa số các bên ký kết, bao gồm cả sự phê chuẩn của Bỉ, Canada, Pháp, Luxembourg,
Hà Lan, Vương quốc Anh và Hoa Kỳ, được gửi đi và sẽ có hiệu lực đối với các quốc
gia khác vào ngày gửi văn kiện phê chuẩn của họ.3
Điều 12
- Sau khi Hiệp ước có hiệu lực được mười năm, hoặc bất cứ lúc nào sau đó, nếu bất kỳ bên nào yêu cầu, các Bên sẽ tham vấn với nhau để xem xét lại Hiệp ước, có tính đến các yếu tố ảnh hưởng đến hòa bình và an ninh ở khu vực Bắc Đại Tây Dương vào thời điểm đó, bao gồm cả sự phát triển của các thỏa thuận toàn cầu cũng như khu vực theo Hiến chương Liên hợp quốc về duy trì hòa bình và an ninh quốc tế.
Điều 13
- Sau khi Hiệp ước có hiệu lực được hai mươi năm, bất kỳ Bên nào cũng có thể chấm dứt tư cách Thành viên một năm sau khi thông báo rút lui của Bên đó được gửi đến Chính phủ Hoa Kỳ, và Chính phủ Hoa Kỳ sẽ thông báo cho Chính phủ các Bên khác về việc nộp mỗi thông báo rút lui.
Điều 14
- Hiệp ước này, với văn bản tiếng Anh và tiếng Pháp có giá trị như nhau, sẽ được lưu trữ trong kho lưu trữ của Chính phủ Hoa Kỳ. Các bản sao được chứng thực hợp lệ sẽ được Chính phủ đó chuyển giao cho Chính phủ các nước ký kết khác.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét